VÚ EM QUẬT KHỞI THỜI MẠT THẾ

     

Nhìn thấy tinh thần và thể chất Lục Văn Ngạn đều khôi phục thần tốc, hơn nữa công kích tinh thần lực của bản thân cũng không còn tác dụng, Chu Mai trên mặt gầy yếu lộ ra thần sắc phẫn nộ. Lui về sau 1 bước, từ trong ngực lấy ra 1 thanh chuỷ thủ nhanh chóng đặt lên cổ đứa bé trai bị trói nằm trên sàn.

Bạn đang xem: Vú em quật khởi thời mạt thế

"Không được tới đây! Nếu không tao sẽ giết nó!" Ánh mắt như rắn độc trừng mắt nhìn nhị người, đao trong tay hơi dùng sức, trên cổ đứa bé liền nhỏ ra vết máu, không ai dám nghi ngờ độ chân thật trong lời nói của bà ta.

Đứa bé trai bị đặt đao trên cổ nhìn qua không đến 10 tuổi, dáng người da bọc xương, đang sợ tới mức cả người phát run. Phái mạnh nhân bị chém đứt tay chân ở một bên rơi lệ đầy mặt nhìn Lục Văn Ngạn Và Triệu Hoành Bác, trong miệng phát ra từng tiếng kêu rên nức nở thê lương, đứa bé xem ra là con trai của hắn.

Nhìn bộ dáng hai phụ vương con thê thảm cực độ, Lục Văn Ngạn cùng Triệu hoành Bác vào lòng đều dâng lên một cỗ lửa giận, nay đã là mạt thế, nơi nơi đều là tang thi ăn thịt người, những người này chẳng những không đoàn kết, ngược lại lại ra tay đối với đồng loại, quả thực quá điên rồ.

"Bà muốn như thế nào?" Lục Văn Ngạn lạnh nhạt hỏi.

"Hừ, mày cũng là dị năng giả đi? Năng lực của mày là gì?" Chu Mai híp mắt nhìn về phía hắn.

"Chữa trị." Vừa rồi tự mình dùng kỹ năng chữa thương đã bị bà ta thấy được vậy thì không cần phải tiếp tục bít giấu.

Xem thêm: Trong Các Vật Nào Sau Đây Là Nguồn Sáng, Trong Các Vật Sau Đây, Vật Nào Là Nguồn Sáng:

"Quả nhiên!" trong mắt Chu Mai hiện lên thần sắc mừng như điên, "Mày lập tức chữa khỏi cho tao!"

"Được." Lục Văn Ngạn vui vẻ đáp ứng.

"Anh Lục!" Triệu Hoành Bác lôi kéo vạt áo hắn, nhẹ nhàng lắc đầu. Triệu Hoành Bác không phải là muốn bỏ mặt đứa bé kia, mà là nghĩ rằng nếu chữa khỏi mang đến bà ta, mọi người ngược lại sẽ càng thêm nguy hiểm.

Lục Văn Ngạn vỗ vỗ tay hắn, tỏ vẻ đã biết.

Lục Văn Ngạn hơi nâng tay lên, Chu Mai lại cảnh giác, "Mi chữa thương mang đến đồng bọn bên cạnh trước!"

Lục Văn Ngạn thở dài vào lòng, người này tâm cảnh giác cũng thật không nhỏ, bất quá bọn học lúc này cũng đã không còn sự lựa chọn khác, chỉ có thể làm theo.

Triệu Hoành Bác không chút khách khí tự rạch chính mình một đao, cảm giác đau đớn không được bao lâu, một chuỗi ánh sáng xanh hạ xuống, một cảm giác mát lạnh dũng mãnh tiến vào miệng vết thương, miệng vết thương liền cấp tốc chóng khôi phục như cũ.

"Mau chữa mang lại tao!" Chu Mai thấy thế thoáng yên tâm, đồng ý mang lại Lục Văn Ngạn chữa trị, đồng thời không quên uy hiếp, "Mày đừng hòng làm bậy, bằng không tao lập tức giết chết nó!"

"Đã biết." Lục Văn Ngạn nhạt nhẽo cười, một tia ánh sáng xanh theo lòng bàn tay phát ra, miệng vết thương trên vai Chu Mai từ từ khép miệng lại.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Tả Gấu Bông Lớp 2, Viết Đoạn Văn Tả Gấu Bông

Cảm thấy miệng vết thương không còn đau đớn nữa, biểu tình Chu Mai dần dần thả lỏng, cũng không hề chú ý thấy có một ngân châm theo tia sáng xanh du nhập vào trong cơ thể.